Em rót cho tôi một "màn hình phẳng"
Lời em buồn như gió núi đêm đông
Hết rượu rồi, em rót lệ vào chai
Dẫu đã nuốt biết bao ly em rót?
Đã nâng lên, đặt xuống bao lần?
Trong men say, rượu thành ly mật ngọt,
Vẫn không nhòe được giọt thời gian.
Bao năm nay, em sống với non ngàn?
Gió biên cương, phai thời xuân sắc,
Trong huyễn hoặc, tô thêm điều trầm mặc,
Đêm thâu canh, em ước một tấm chồng.
Dẫu biết rằng: đời sắc, sắc, không, không.
Nhan sắc làm chi cho lòng thêm tơ rối?
Non ngàn kia xanh thêm màu nguồn cội
Lại bạc thêm xuân sắc của em tôi.
Cơn gió xuyên khe cửa, chõ em ngồi,
Em lại rót cho tôi "màn hình phẳng"
Tôi mong ước ngày mai trời có nắng
Để tô hồng đôi má đã tàn phai
Và có một thiên thần bé nhỏ chốn bồng lai
Se cho em sợi tơ hồng giang giở
Chai rượu kia, xin em đừng rót nữa
Mà vui cùng trang lứa với hừng đông.
Lộc Bình- LSThơ văn


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét