Có thể nghèo, chớ để hèn
Không vinh quang, cũng phải nên đàng hoàng
Người trọng, sang không vì dáng xấu
Óc củ đậu sao gọi minh vương
Yếu gầy, thấp bé chuyện thường
Cái tâm trong sáng, đẹp đường ở ăn
Chớ cục cằn, nội tâm xấu xí
Chậm không sao, ủy mị người khinh
Làm người đều muốn thông minh,
Chớ cho mình “Nhất” đứng trên muôn người
Có thể lười, nhưng đừng biếng nhác
Đừng ủy thác làm kí sinh trùng.
Tiết kiệm phòng lúc lâm chung
Xin đừng keo kiệt, sống cùng ki bo
Quá khoan dung cũng lo lợi dụng
Hay tự tôn, thế đứng riêng mình
Đồng cam, cộng khổ chúng sinh
Nhìn xa trông rộng tự vinh, tự cường./.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét