- PHẠM KHẮC MÃ

Thứ Ba, 5 tháng 5, 2020

TËp th¬


     Dßng ch¶y

Đời ta giọt nước chảy theo dòng
Chỗ trũng, nơi cao, chỗ đục trong
Núi đá, bờ khe len khắp chốn
Tưng bừng thác dốc, tới thong dong.

Xuân sang, hạ nối theo dòng chảy
Chắp bút trần ai để tạc lòng
Cát bụi ngày mai rồi sẽ đến
Ai tường giọt chảy? Có hay không!




Chu­¬ng mét
Câi nhµ
Bến bờ của sự yêu thương





¥n nghÜa sinh thµnh
Đi khắp thế gian không ai thương mình bằng mẹ
Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha
Khi ta đang về phía cuối cuộc đời,
Là con mắt mờ, tai ù, chân chậm
Nhưng não ta vẫn đầy suy ngẫm
Trái tim hồng nhịp đập chọn tần rung.

Khép lại bon chen, mưu tính, say nồng
Tìm ký ức tạo nên kỳ diệu sống
Cỏ, hoa, cá, chim, khúc tình quê, xao động
Dòng sông hiền hòa, êm ái thả hồn trôi.

Tạo hóa sinh ra một kiếp làm người!
Đấu tranh, sinh tồn và sản sinh thế hệ
Sóng gió, gian nan cuộc đời dâu bể
Ai trồng cây chẳng mong quả tươi xanh

Ai  có quyền chọn được bậc sinh thành?
Ai  vừa sinh ra đã thành người lớn?
Đoạn tuyệt quê hương là thiểu năng, đần độn
Khinh bậc sinh thành là trí đoản, phàm phu.
*    *
   *
Chiều cuối đông vẫn văng vẳng lời ru,
Vẫn dịu êm tiếng thì thầm của mẹ,
Và hình như ta vẫn còn nhỏ bé,
Sợ đòn roi, lời quát mắng của cha?

Cảm ơn người đã sinh, dưỡng, dục ta!
                                                     Kỷ niệm ngày viếng mộ cụ Tổ
MÑ ¬i!...
Ngày xưa Mẹ ẵm Mẹ bồng
Mẹ nuôi con lớn với dòng sữa thơm 
Hòa lòng chung với cá, cơm
Mớm con mật ngọt, tình đơm tháng ngày.
 
Khi trời chớm ngọn gió tây 
Mẹ lo giấc ngủ con hay trở mình
Mẹ là hiện bóng tiên xinh
Mênh mông, sâu, rộng ví tình biển Đông.

Thương con, quí cháu, yêu chồng
Một tay của Mẹ vun trồng cội xanh
Thảo thơm, tâm Mẹ rất lành
Khác chi Bồ Tát sánh tình núi cao.

Thu về lá cũng hư hao
Huống chi mẹ, tuổi đã vào chín mươi
Khói sương cho tắt nụ cười
Để con dế lạc đau bời ruột gan

















Mẹ ơi tấm áo cơ hàn
Năm xưa Mẹ mặc ngàn vàng hôm nay
Nếu không ban đức cao dày
Có đâu con được những ngày ấm no.
 
Lạy trời mưa, gió đừng to
Đá mềm, chân cứng nắng tơ rải đều
Lạy trời cho Mẹ thương yêu
Thân tâm an lạc dắt dìu cháu con.


Th­¬ng
        

Em ngồi lơ đãng xa xôi
Phải chăng vất vả một đời vì con?
Còn đâu cái dáng thon thon?
Còn đâu khuôn mặt trăng non đầu thềm?

Còn đâu tiếng hát dịu êm,
Ru con, ru cả êm đềm vào anh?
 Nhớ hồi dưới bóng trăng thanh,
Tình yêu tô đẹp bức tranh cuộc đời.











Thăng, trầm rồi cũng đến nơi,
Bát cơm nửa độn, đầy vơi đã từng,
Phận dâu: mặn muối, cay gừng
Phận mẹ: nuốt tủi để đừng lệ sa.

Thương em anh chẳng nói ra
Nguyện làm tán lá ôm xoà bóng em.



QuÆn §au
Nhớ ngày tiễn con gái đi
Mẹ con hoe lệ, con thì bâng khuâng,
Váy dài nâng nhẹ bước chân
Chồng con song bước, bóng dần khuất xa.
Bây giờ là con người ta
Chẳng tiếc công dạy, chẳng ca sinh thành.

Hôm nay đau quặn thân mình
Nhìn con lê bước, thân hình xác xơ








Tay bồng hai đứa con thơ
Không người đưa tiễn, bơ vơ bụi trần.
Giang tay ôm trọn tình thân
Đau lòng, nuốt lệ gánh phần xót xa

Con mình, phúc của người ta
Giờ con hoạn nạn, thân già cha thương.
Con ơi! Tiền, của là thường
Còn nhân, còn trí còn đường vinh quang.
                                                Tháng 6 năm 2010


Ký øc
   tuæi th¬



Ta lại về với ký ức tuổi thơ
Dòng sông xanh, vài con đò xuôi ngược
Ta nhớ mãi triền đê xanh mướt
Tiếng Cuốc kêu chao chát gọi Hè về.

Vẳng bên tai lời ầu ơ của mẹ
Tiếng ồn ào câu quát mắng của cha
Nôn nao nhớ  mùi ngái men rơm rạ
Mát dịu lòng cái bắp niễng(2), ngó sen.

Có những điều cố nhớ để mà quên
Là hung chiến, tranh giành từng vạt cỏ
Và có điều cố quên mà vẫn nhớ
Củ khoai mầm(1) chia sẻ bạn phần hơn

Từng ngất ngây bên ruộng lúa non
Thả hương đồng gieo tương lai suy tưởng
Trôi mong manh trước làn gió chướng
Lưng trâu gầy - ngựa chiến buổi hoàng hôn.

Đất, trời quê khơi nhung nhớ nguồn cơn
Con cá đớp - sóng xô vào ký ức
Bao năm rồi đi khơi trong, gạn đục
Tóc bạc màu, về “ôm khúc sông quê”./.
                                                Hè 2017
 

(1): Loài cây mọc ven bờ sông, có bắp ăn ngọt
(2): Củ khoai sót khi thu hoạch, mọc mầm


Chïa
    
       

Sinh thành quen tiếng chuông chùa
Quen mùi rơm rạ, lời ru… ơi à.
Quen trầu cau để làm quà
Quen trống lễ hội, cây đa sân đình.
Lớn lên đi chốn đô thành
Mỗi lần thăm mẹ, đượm tình hương quê:
Vẫn tà áo vải nâu se
Nhai trầu bỏm bẻm, tay kề mo cau








Đôi tuần trong tháng ghi sâu
Tụng kinh, niệm Phật trước sau vẹn toàn
Cầu cho Quốc thái, Dân an
Cầu cho con cháu vẹn toàn công danh
Cầu cho khí tiết tốt lành
Bội thu mùa vụ, cơm canh đủ đầy
Thương xưa mẹ dáng hao gầy
Cả đời tần tảo, chưa ngày an khang
Mẹ giờ an nghỉ Suối vàng
Tạ ơn, con thắp nén nhang trước chùa./.
®Òn n¨m th«n(*)
Năm thôn chung một ngôi đền
Ghi ơn đức Thánh linh thiêng bao đời.
Tương truyền công đức rạng ngời
Lòng dân ơn nghĩa, lập nơi tôn thờ.
Địa linh ngự tọa chốn thơ
Mười lăm tháng Tám: thoi đưa, trống cờ (**).
Đôi tuần trong tháng, vụ, mùa
Hoa thơm, quả ngọt, dâng thưa, nguyện cầu.
Tiếng chuông ngân vọng dài lâu
Vọng từ cõi Phật in sâu lòng người.








Nén nhang gửi gắm Phật, Trời
Cầu an, cầu phúc, cầu đời hiển vinh.
Gửi vào đây chốn tâm linh
Từ bi bác ái, lòng thành, niềm tin.
Tu nhân, tích đức giữ gìn
Cho con, cho cháu, cho nghìn Thiên thu.
                 Tháng 8.2013
 

 (*) Đền Năm Thôn, Quỳnh Sơn, Quỳnh Phụ, Thái Bình
        - Di tích VH đã xếp hạng
(**) Ngày Hội chính Đền Năm Thôn (15/8 Âm lịch)

Khi
   cha mÑ
      ®· giµ
Quy luật sinh tồn ai cũng phải già!
Đạo làm con hãy hiểu thông, nhẫn nhịn.
Khi chân bước phải cần tay vịn,
Nâng bát cơm, run rảy... đặng khôn cùng?

Lúc này đây cần sự bao dung
Đạo làm con nên tròn chữ hiếu?
Cũng như thủa lên ba, các con nũng nịu
Trao yêu thương, cha mẹ dịu dàng khuyên.




Cha mẹ già không tắm giặt thường xuyên,
Đó không phải điều con xấu hổ.
Bởi lúc trước khi các con còn nhỏ,
Cha mẹ vỗ về mới tắm được các con.

Tuổi về già: đãng trí, hay quên
Không hài lòng, đừng hiện lên nét mặt?
Con còn nhỏ, mải vui chơi chuyền, chắt ...,
Quên học bài, quên nấu cơm trưa...

Phải nghe nhiều chuyện “ngày xửa, ngày  xưa”,
Hãy lắng nghe, đừng nên khó chịu.
Tuổi ấu thơ con ngủ êm trên địu
Bởi lời ru, mẹ lặp lại bao lần.

Cuộc sống về già nào đẹp tựa thơ, văn,
Bởi thời đại đổi thay, quen nếp xưa, nền cũ
Trí thức các con mẹ cha dạy dỗ
Để các con tung cánh với đời.

Khi tuổi trẻ: con khờ dại, rong chơi,
Là lúc mẹ cha miệt mài lo cuộc sống.
Nay các con vươn trời cao, biển rộng
Hãy sẻ chia, cam chịu, cảm thông.

Rồi ngày kia vĩnh biệt ánh hồng,
Cha mẹ sẽ ngủ yên nơi chín suối.
Các con cũng già đi và biết bao điều mới,
Đời nối đời, có trước mới có sau.











Đời nhân văn hãy ghi nhận một câu:
“Không có quyền chọn cha và chọn mẹ”
Nhẫn nại, yêu thương, sống cho phải nhẽ
Cha mẹ về già, thanh thản chốn bồng lai.
                                                                        Xuân Ất Mùi
Khuyªn
       con
Con đừng gọi bố bằng ông!
Bao năm nuôi dạy đau lòng mẹ cha.
Con đừng gọi mẹ bằng bà!
Đớn đau sinh ẵm… ơi à lời ru.
Sinh thành, dưỡng dục thoi đưa
Trải bao năm tháng, nắng mưa đất trời
Bi bô tiếng nói đầu đời
Bố... bố, mẹ... mẹ, ngọt lời trẻ thơ
Quên đi vất vả nắng mưa
Nghĩ đâu bữa sớm, bữa trưa vơi đầy?
Con là tất cả đắm say
Là nguồn hạnh phúc, là cây ngọc vàng.





Giờ đây đời đã sang trang
Biết con thay cháu lời sang... ông bà
Cố nghe, vẫn thấy xót xa
Giá con vẫn gọi như là ngày xưa?
Mẹ vẫn là mẹ... ầu ơ!
Bố vẫn là bố… hoạ thơ ngâm Kiều
Nhìn con, nhìn cháu thân yêu
Mẹ cha gửi gắm đôi điều khuyên răn:
Lời xưng đâu phải khó khăn
Mong con, cháu giữ nét văn trong nhà.
Rồi mai bố mẹ đi xa
Tiếng thơm còn đọng, phong gia còn truyền./.
Ngày Quốc tế người cao tuổi (01/10/2016)



©n t×nh khoa néi
Viết theo tâm trạng con gái: P.T.P

Tôi đến Nội khoa như một tình cờ,
Và yêu nó như yêu người thân thiết.
Cộng đồng khoa - Một khối không cách biệt,
Chia sẻ vui, buồn với các bệnh nhân.

Đến với người bất hạnh ân cần,
Thổi vào họ những nguồn tia hy vọng
Và cùng vui khi họ qua cơn hoạn nạn,
Một nụ cười hơn vạn bó hoa tươi.

Quên thời gian và nhiệt huyết cho đời,
Từng phút giây, giành lấy từng nhịp đập;
Trái tim mong manh, nhịp thở còn thoi thóp,
Có thể nào ta lại lặng im?

Điện tâm đồ có thể đo nhịp đập con tim!
Sóng “Tâm tình” chỉ  có ta làm được!
Máy điện não biết khối u, dị vật!
Lời sẻ chia chỉ có ở trong ta.

Lấy yêu thương làm bản hòa ca,
Lấy nhẫn nại soi đường chỉ lối,
Lấy cái “Tâm” xây vững thêm nguồn cội
Lấy “Tình người” mà để nghĩ suy.

Hạnh phúc đời người là cuộc sống diệu kỳ;
Ta tự hào với Viện trường TUỆ TĨNH./.
                                            Mùa thu 2011
Phô tö
     t×nh th©m
             Tặng con trai P.K.Q.S
                                                  

Nuốt nước mắt thương con ngàn dặm
Chốn trường đời con đã lớn khôn
Bụi trần gian rèn ý chí, tâm hồn
Nơi cô quạnh sang trang bài học mới.

Mưa rả rích bên sườn đồi cha đợi
Nơi trùng xa con cần mẫn lo toan
Giữa mênh mông heo hút đại ngàn
Cha cay nghiệt dõi con làm "bài tập"

Con có hiểu trái tim cha quặn thắt?
Nhìn làn da cháy nắng gió công trường
Xa vợ, con, cha, mẹ, người thương
Lấy công việc: thú vui cùng đồng nghiệp






Phút gặp cha! Sao nghẹn lòng da diết
Quên gian lao, đón cha bởi nụ cười
Giấu nghẹn ngào trao gửi những đầy vơi
Tình phụ tử làm cha cay khoé mắt.

Chí trai: đầu đội trời, chân đạp đất
Chẳng cái gì quá muộn với thời gian!
Hãy vững tin: trí, dũng, lực vững vàng
Điều kỳ diệu cách tay ta gang tấc.

Dù gối mỏi, chân chồn, bạc tóc
Não chưa suy: cha vẫn bước bên con
Phúc gia phong, nước chảy đá mòn
Tình phụ tử nét son dòng Phạm Khắc.

                                                Bảo Lộc T9/2016


H­u¬ng
        Quúnh
                  Tặng con gái H.Q
Trăng non e ấp bên thềm,
Thẹn trăng, gợi sắc, khoe duyên một mình.
Mảnh mai, trước gió, lung linh,
Trắng trong hương toả cho mình với ta.
Thân nghèo lá đỡ cho hoa,
Mượn cành Giao để mặn mà tri ân.
Nắng, mưa, sương, gió, tảo tần
Chắt chiu để nở một lần trong đêm.
Cuộc đời dù lắm bon chen
Hương Quỳnh lan tỏa trong miền cành Giao.
Mïng T¸m
       th¸ng ba
                                         Ngày 8/3/2015
Rộn ràng mùng Tám tháng Ba
Hứng tình Thi - Tửu tặng bà mấy câu.
Khi xưa lương bổng lậu mầu
Hoa tươi, quà tặng… tôi đâu tiếc gì?
Giờ đây thu ít, nhiều chi
Điện, ga, gạo, muối... cái gì cũng ông!
May mà con cháu đủ, đông
Đó là quà tặng vàng ròng trời ban
Vậy nên làm bữa liên hoan
Vui vầy con cháu, hơn ngàn lẵng hoa
Trước là vui cửa, vui nhà,
Sau là tôi chúc tặng bà sống vui.                                                                                                     
                                                                 


Bèn m­¬i
mïa thu
Kỷ nhiệm 40 năm ngày cưới
Tháng 10/1973- Tháng 10/2013
Tháng Mười lá thu vàng lả tả
Vợ chồng mình, hai chiếc lá mùa thu
Ngoảnh mặt lại: Bốn mươi năm vừa đủ
Nốt thăng, trầm quyến rũ chuỗi ngày qua

Thu vàng năm ấy: Một chín bảy ba
Em về làm dâu nơi quê nghèo Quỳnh Phụ
Đoàn rước dâu, mấy chiếc xe đạp cũ
Chú Rể cô Dâu kiêm tài xế đèo người.




Em bấy giờ mới tuổi đôi mươi
Cha mẹ chồng đã đông tàn heo hắt
Cả cuộc đời chỉ bán thân cho đất
Một túp lều, mái rạ khung tre.

Đêm tân hôn, hai đứa quá vụng về
Thức trắng trên cỗ giường gỗ Sung (*) mới
                                                                đóng
Chiếc chăn đơn như trời cao biển rộng
Vì nó là tài sản của mẹ cha.

Từ biệt gia đình hai đứa lại đi xa
Tới Thái Nguyên, đất cằn lập nghiệp
Giường một ghép đôi, nhà tranh vách liếp
Tài sản chung: một mảnh chăn hoa.

Hạnh phúc màng đâu tài sản xa hoa
Bữa cơm độn ngô, gạo thì đã mục
Rau tập tàng là bát canh hạnh phúc
Muối ớt rang: ấm bụng tuổi đang thì
Các con chào đời, đứa ở đứa ra đi
Nuốt nước mắt, âu cũng vì cuộc sống
Đất nghèo cho ta bàn tay lao động
Biến đất hoang thành sắn củ, rau xanh

Trong đói nghèo hạnh phúc vẫn tươi xinh
Ríu rít tiếng cười bên mâm cơm đạm bạc
Sáo trúc véo von đệm bài ca em hát
Như trai tài, gái sắc một miền quê.

Khi bát cơm đã không phải sẻ chia
Lại đắng lòng mẹ, cha nơi hiu hắt
Một nắng, hai sương nơi cánh đồng bạc đất
Em đón về đoàn tụ một nhà
Số khẩu tăng lên, tiền lương có hạn
Lại sẻ chia, tần tảo sớm khuya
Anh cắt may quần áo, em thùa khuy
Gia đình ấm êm, có già có trẻ.

Tạo hóa sinh ra có sinh, có tử
Cha mẹ già về cõi vĩnh hằng
Chữ Hiếu, Trung em đã trọn đôi đằng
Sát cánh bên nhau vì tương lai con cái.

Cuộc sống đời thường tránh sao vụng dại
Em âm thầm với lẽ sống vị tha
Cam chịu, nhẫn, thương để vui cửa vui nhà
Xây hạnh phúc bền lâu mãi mãi.

Bốn mươi năm có nhiều điều kể lại
Chỉ một điều mãi mãi ở trong nhau
Trước vong linh bố mẹ nguyện cầu
“Hãy vì nhau, sẻ chia để sống”
 

(*) Gỗ sung: một loại gỗ xấu thường làm củi, không đóng đồ. 



BiÓn

      

             Em

Biển chiều nay buồn lắm phải không em?
Hai chúng mình lang thang trên bờ cát,
Sóng nhẹ vỗ về, du dương hay xào xạc?
Điệp khúc buồn hai đứa chẳng nói ra.

Biển mặn nồng, có hiểu tháng ngày qua
Anh yêu em, như lòng anh yêu biển,
Hoàng hôn lặn như lòng anh dâng hiến
Giọt nắng cuối cùng,
                                    chui xuống biển mênh mông
                                                  

Biển là em! Sâu rộng đến vô cùng
Anh yêu biển
                       Yêu sóng gào
                                              Yêu biển lặng
Yêu mặt nước lăn tăn khi biển cười với nắng
Yêu ánh bình minh
                                  ánh chạng vạng
                                                             hay đêm đen.

Ánh bình minh như em mỉm cười duyên,
Ánh chạng vạng là lúc em cam chịu,
Màu đêm đen là nỗi buồn nặng trĩu,
Lúc sóng gào: em trút giận đầy vơi.

Biển hôm nay buồn lắm thật em ơi
Hạnh phúc xa xăm, nơi cuối chân trời
Anh yêu biển, để rồi xa biển
Yêu em nay và yêu đến trọn đời
                                                 Quất Lâm, tháng 6 năm 2016

  

VÕt báng tay EM
Tôi từng xót xa bởi vết thương của vợ
Bên mâm cơm đầm ấm gia đình
Nhìn vết băng trên tay nhỏ xinh xinh
Tôi âu yếm: Tay làm sao băng bó?

Có gì đâu, một vết thương nho nhỏ
Mải nấu ăn em sơ ý, dầu sôi
Em biết không? Trong hạnh phúc đầy vơi
Có đôi tay em, người giữ lửa










Anh bươn trải nơi biển rừng sóng gió
Chỉ cầu mong sống ấm cửa yên nhà
Vết thương nhỏ làm trỗi dậy xót xa
Như chính anh chưa làm tròn bổn phận!

Ai đã từng xông pha nơi chiến trận
Và trải mùi cay đắng chốn thương trường
Hãy sẻ chia vết đau rát người thương
Nơi ấy mới vẹn tròn hạnh phúc.




Thó vui
           tuæi giµ

Chớ bảo rằng già thiếu thú chơi
Ta đây đã sắp tuổi bảy mươi
Vung tay múa bút chim, hoa, lá
Xuân - Hạ - Thu - Đông sắc nét cười

Vịnh cảnh ngâm thơ ngôn trau chuốt
Lời vàng, ý ngọc để cho đời
Cháu con đông đủ mừng xuân đến
Sống thọ như ta rạng rỡ người.
                                                Xuân Bính Thân

Thu häa

Thu đến man mác buồn
Gió gọi ai chiều buông
Lơ đãng cầm cọ vẽ
Bình minh hay hoàng hôn?

Mình hoen ố sắc màu
Tay băm nát nông sâu
Hồn gầm gào ý tưởng
Thu vàng trong mắt nâu.

Muốn xé toác không gian
Soi kẽ lá đại ngàn
Bới khe miền sơn cước
Để tìm nguồn mơn man?

Đây rồi! Nàng của ta
Mái tóc: suối hiền hoà
Nhũ tiên: gò bồng đảo
Tuyết mịn màng làn da

Đôi mắt: xanh da trời
Hoa hồng: sắc làn môi
Dáng eo thon: ghềnh đá
Ta: bồng bềnh mây trôi.
                                   Thu 2016



Sè t«i
Không màng danh vọng lúc xế chiều,
Chín nhịn, mười thương để được yêu.
Một mai khi đã về an lạc,
Hai kẻ chung tình bước cô liêu.

Không chút ưu tư bởi phận nghèo,
Sáu mươi xuân ấy những gieo neo.
Tứ thân phụ mẫu đều lo trọn,
Cửu trùng thiên những gấm thêu.

Bốn phương tám hướng đều đi tới,
Năm châu, bốn biển sá chi nghèo.
 

Ghi chú: Các từ đầu dòng: 0912064945

Tù b¹ch
Kỷ niệm 30 năm ngày cưới (20/11/1973-20/11/2003)
Bây giờ nắng giữa ban trưa
Cây xum xuê lá, bóng vừa che thân.
Ba mươi năm ấy tảo tần,
Gái hai, trai một, tứ thân vẹn toàn.
Thương nhau như thủa còn son,
Sân Ngâu, hương Mộc, cháu, con sum vầy.
Tiệc vui ghi tháng, nhớ ngày:
Ngô, mì, sắn củ: lưng, đầy sẻ chia.




Ngµy t×nh yªu

Tình yêu sao phải chọn ngày?
Cứ chân thành, cứ đắm say ngọt ngào.
Phải chăng cứ phải quà trao?
Để cho người ấy xôn xao đợi chờ?
Yêu nhau từ những vần thơ,
Từ lời âu yếm, từng giờ, phút, giây!
Gần nhau lòng dạ ngất ngây
Xa nhau tâm trạng bóng mây hững hờ
Duyên trời thêu dệt ước mơ
Nào đâu cần phải xe tơ, nguyện thề?
Hết yêu hết lối đi về
Tên nào bắn nát, chia lìa trái tim?
                                   Valentin 2015

HËu  
sinh
nhËt
  
Thân gửi các bạn hữu nhân sinh nhật lần thứ 66

Tâm muốn khất tuổi đó mà:
Mong mùa thu ngắn lá già đừng rơi
Mong mùa xuân mãi với đời
Mong không sinh nhật cho người trẻ trung!
Nhưng rồi: Hạnh phúc tưng bừng
Bao nhiêu lời chúc vui cùng quà, hoa.
Cho dù tuổi đã về già
Cảm ơn bè bạn, tương gia, tương phùng
Nguyện sống son sắt, thuỷ chung
Vui đời, đẹp đạo để cùng tri ân./.
                                                    22g30/25/03/2017

Sù vông cña tuæi giµ
Tuổi già vụng lắm đi thôi!
Vụng ăn, vụng ở, vụng lời đổi trao,
Vụng não: nói trước, nghĩ sau,
Vụng tai: truyền cảm những câu ẫm ờ,
Vụng mắt: lúc sáng, lúc mờ
Nhìn gà hoá cuốc, trẻ thơ hoá già,
Vụng tay: vỡ ấm pha trà
Viết ngang thành dọc, vẽ bà thành ông,
Vụng chân đi lại lung tung
Bước nam, bước bắc, tây, đông đảo chiều.

May có tổ ấm thương yêu
Vợ, con chia sẻ những điều trái ngang
Vẫn vui, đầm ấm, dịu dàng
Bao nhiêu sự vụng vẫn vang tiếng cười.

Tuổi già vụng lắm ai ơi!
Hãy về tổ ấm với người yêu thương!
Đã qua sóng gió đời thường
Tránh xa tranh cãi, thương trường, tiểu nhân
Tránh xa kiếp sống phù vân
Giả nhân, giả nghĩa, giả thân, giả hiền!
Tuổi già vui cảnh điền viên
Ôm sông, gối núi, mơ tiên cuối đời.
Về già ai cũng vụng thôi!
Sinh-Lão-Bệnh-Tử con người trải qua!


Tãc      rông

Em trọng bệnh, tóc rụng rơi trên thảm
Mỗi sáng ra anh đau xót nhặt gom
Tóc rụng nhiều sao tỏ rõ nguồn cơn?
Anh khéo che để em không nhìn được.

Còn đâu nữa mái tóc mây ngày trước?
Mỗi lùa tay anh hôn được hương nhài
Suối tóc mun như một chốn bồng lai
Ta tự hào bên nhau cùng sánh bước










Quá nửa đời người sẻ chia, mất, được!
Tóc chuyển màu vẫn vẹn bước bên nhau
Mỗi sợi tóc rơi, một khúc quặn  đau
Anh gom lại sâu nghĩa tình chồng vợ

Tuổi xế chiều lúc quên lúc nhớ
Căn bệnh dài đo tình nghĩa nông sâu
Lời yêu thương dành lại cho nhau
Trong gian khổ tươi sắc màu hạnh phúc.
                                                                 Tháng 6/2017


Ch­¬ng hai
Chèn NghiÖp



Tóc Duyªn n¬i ta t×m
Tìm về mái ấm Túc Duyên
Tìm hình bóng mẹ, tìm miền yêu thương
Tìm câu chữ để vấn vương
Tìm cây, hoa, lá, tìm hương cội nguồn
Tìm màu xanh ngát ruộng vườn
Tìm nơi gối tựa, tìm chương cuối đời.

Đây rồi Đồng Mỗ quê tôi
Sông Cầu uốn lượn, chảy xuôi miệt dòng.
Ngát thơm hương lúa trổ đòng,
Rau xanh, hoa trái xao lòng khách thăm.
Phố Soi dân trí, đồng tâm,
Lao xao chợ sớm, thanh trầm chiều qua.
Dáng ai nón lá thướt tha?
Bên vườn mướt mắt: dưa, cà, mùng tơi.
Bến Oánh bên lở bên bồi
Đất thơm in dấu một đời mẹ cha.
Ai về thì hãy ghé qua?
Miền quê đổi mới chan hòa tình thân,
Phố phường làm chậm bước chân,
Đi về Túc Tiến tạo vần thơ ca.
Cây xanh nhờ đất phù sa
Người ngoan do bởi mẹ cha nhân từ.
Vi vu diều sáo, chuông chùa
Cõi lòng bác ái, giấc mơ cuộc đời
Túc Duyên miền đất quê tôi,
Hương đồng, gió nội, tình người bao dung,
Đậm đà, son sắt, thủy chung
Sông thơ, bến họa chờ mong bạn hiền
Nơi tìm! Đã đến - Túc Duyên./.
                                                                      Tháng 10 năm 2016







Em g¸I h¸I rau 
Sao Mai(*) em để trên đầu,
Hai tay thoăn thoắt, mớ rau thẳng hàng.
Tay em như lướt phím đàn,
Xôn xao chợ sớm, mênh mang chợ chiều.
Sông Cầu gió thổi hiu hiu,
Nước sông xanh mướt dập dìu vườn rau.
Vành nón đượm mãi hương cau,
Mượt mà mái tóc, thẹn câu ân tình.








Rau non em chớ để dành?
Triền đê trốn mẹ chúng mình hàn huyên.
Chuông ngân vọng mãi Túc Duyên
Rau em hái mãi vẫn nguyên tơ lòng.
Ước gì anh được sánh cùng,
Mỗi mùa rau lại lướt chung phím đàn./.

(*) Người hái rau sớm phải dùng đèn để trên đầu.


®­êng m­u sinh
Đường mưu sinh lại thêm dấu hỏi
Giữa bao la xã hội con người,
Ai uyên thâm? Ai giả dối? Ai lọc lòi?
Ai ngay thẳng? Ai trung thành? Ai phản bội?

Ai đong đưa, lưỡi dao trong đầu lưỡi,
Bụng gian tà, như thái giám chốn thâm cung?
Ai trầm tư khi sóng gió bão bùng,
Đã neo ta như neo thuyền trong bến đỗ?

Bao câu hỏi là bấy nhiêu trăn trở,
Phàm làm người phải biết nghĩ suy.
Đời gian lao, bất hạnh, có sá gì?
Lấy chữ “Nhân” vị tha người có lỗi;

Lấy chữ “Trí” soi xét người có tội;
Lấy chữ “Dũng” mưu sống kiếp nhân sinh;
Lấy chữ “Lễ” trên, dưới được đồng tình,
Lấy chữ “Trung” chọn đường qua hoạn nạn.

Lấy chữ “Tín” sẻ chia cùng bè bạn;
“Người với người, sống để yêu nhau”
Đời còn dài, kiếp... kiếp kế về sau.
Còn mưu sinh ta còn thêm dấu hỏi (?).
                                         Mùa thu 2005


Thanh
     th¶n
Suốt cuộc đời ta cần mẫn kiếm tìm
Điều thanh thản và sự chân thành đích thực
Như bao người, ta mưu cầu hạnh phúc
Ta cứ đi, cứ khao khát, cứ mong chờ …

Và những đêm không ngủ, những ước mơ
Những thăng trầm, đầy vơi trong thường nhật
Lời khen, chê... đâu là sự thật?
Chỉ có ta, mới hiểu nỗi lòng ta.



Nén quặn đau để giữ lấy chữ “Hoà”
Tôn chữ “Nhẫn” để mưu sinh, tồn tại
Miệng cười tươi mà lòng thì tê tái;
Ta thả hồn trang trải với điền viên.

Cũng có phút, giây ta quên hết ưu phiền
Cùng tri kỷ khi trà dư, tửu hậu
Như con thuyền đang neo bến đậu
Ta quên nghèo, ôn khổ, nhớ tri ân.

Thanh thản kia lặng lẽ đến gần
Khi ta chân thành sẻ chia cùng bè bạn
Những nỗi đau và những cơn hoạn nạn
Sẽ trở về cát bụi với thời gian.

Ngày mai về với sự thanh nhàn
Vui với cháu con bên sân vườn hoa lá
Ký ức thẳm sâu cả cuộc đời vất vả
Thoả nỗi lòng, được thanh thản cuối chiều thu.
                                                                           Xuân 2009
NghÒ
      cao
           quý
Kính tặng:
Các thày, cô nhân 20/11/2016


Theo dòng đời, khách lần lượt qua sông
Người lái đò vẫn miệt mài bến cũ
Sóng gió bão giông gieo vào con chữ
Trang vở học trò gặt hái những mùa hoa

Mỗi lớp trưởng thành là những món quà
Cho nhân ái, cho mầm xanh cuộc sống
Chim tung cánh nơi trời cao biển rộng
Lại say tìm giáo án để sang trang.

Bến đò nghề tiếp nối với thời gian
Bao bục giảng đã mòn theo năm tháng
Khi mái tóc chuyển màu bạc trắng
Ai đếm tìm số khách qua sông?

Đời giao nghề gieo, cấy, vun, trồng
Nghề cao quý trong những nghề cao quý./.

                                                  19/11/2016















Cã mét chót
Nhớ về tuổi mộng mơ

Có một chút ngẩn ngơ
Khi sắc màu rực rỡ
Vụng nhìn qua cửa sổ
Phượng tung lửa lên trời

Có một chút bồi hồi
Xòe tay vin cành Phượng
Có ai trong tưởng tượng
Đang dõi mắt nhìn theo

Có một chút tầm phào
Tuổi chơi chuyền, đánh chắt
Một tay ôm tập sách
Một tay vít Phượng hồng
Có một chút lông bông
Dối mẹ cha: học muộn
Sắc Phượng hồng khó cưỡng
Tư lự và trầm ngâm.

Có một chút âm thầm
Hẹn hò ai quãng vắng
Trong ưu tư im lặng
Tay cào xước vỏ cây.




Có một chút đong đầy
Cùng sẻ chia nỗi nhớ
Muốn cùng ai than thở
Gieo sắc hoa vào lòng

Có một chút bâng khuâng
Để đi vào thương nhớ
Tuổi mộng mơ một thủa
Ve gọi hè… Phượng ơi!
                            Hè 2015






CÔNG TRÌNH
KỶ LUẬT - ĐỒNG TÂM
Tặng những người tham gia XD Nhà máy NĐ Na Dương
Nhớ ngày nào ta về đây xây lắp
Gió núi Na Dương lộng xoáy đến xao lòng!
Công trình mới “Kỷ luật và Đồng tâm”
Trỗi dậy trong tim: một tâm hồn người thợ.

Nơi gian khổ là nơi cần có:
Những quyết tâm người thợ mỏ kiên, trung
Khơi sáng lên ngọn lửa Anh hùng:
Khát vọng sống vùng lên từ lòng đất.

Và hôm nay: bao bàn tay, khối óc
Đã dựng nên nhà máy của niềm tin,
Ngọn lửa than dài, nối nhịp đập con tim
Nụ cười trên môi, rạng thêm người xứ Lạng.

Nhà máy mới: bức tranh xuân ngời sáng,
Gió núi Na Dương man mác lướt mặt hồ
Dòng điện ngành Than, thành quả của ước mơ
Đã hoà cùng nguồn điện năng Tổ quốc.

Na Dương ơi! mồ hôi và nước mắt:
Nước mắt nghẹn ngào
                                đón nhận những thành công
Nước mắt lứa đôi nên duyên lứa vợ chồng.
Nước mắt bâng khuâng chia tay người xây dựng.









Nét son đầu tiên: vững vàng thêm thế đứng,
Tiếng nói ngành Than đã sưởi ấm lòng người.
Nguồn điện Na Dương đang toả muôn nơi,
Nguồn điện mang theo tâm hồn người thợ mỏ.
                                                                  Xuân 2004



         Ng­êi lµm  Than               

    TÆng Anh §oµn V¨n KiÓn
B¸c tõng nãi “lµm than lµ xung trËn”
“Ng­êi chiÕn binh” - sinh tö chèn hÇm lß
§Çy gian nan,
                        Thö th¸ch,
                                            Cam go,...
Vµ cã thÓ hy sinh
                   trªn chiÕn tr­êng kh«ng tiÕng sóng.

Ng­êi chØ huy kh«ng qu©n hµm: T¸, T­íng
ChØ phÊt cao cê: Kû luËt vµ §ång t©m
LÊy ch÷ “Nh©n” nu«i ý chÝ anh hïng
Soi ch÷ “NhÉn” lµm nªn sù nghiÖp lín.

ChÆng ®­êng dµi cã biÕt bao bÒ bén,
Kû lôc,
             thµnh c«ng,
                             tr¨n trë chèn th­¬ng tr­êng.
H·y t«n vinh nh÷ng chiÕn c«ng ng­êi thî má!
Vµ kh«ng quªn ng­êi thæi giã t©m hån.

Hµng v¹n con tim thao thøc sau hoµng h«n,
§· rén lªn niÒm tin tr­íc b×nh minh ngêi s¸ng.
Tay trong tay h¸t bµi ca truyÒn thèng:
Thî má kiªn trung, Thî má anh hïng.







NÒn cê xanh(1), xanh gi÷a trêi trong
Ng«i sao s¸ng(2) ghi b­íc ®­êng ®æi míi.
Nô c­êi r¹ng thªm trªn lµn da b¸m bôi,
Suèi Than,
Nói Than,
            Nguån céi, tÊm lßng Than.

                                                        Th¸ng 10 n¨m 2004

 

(1) Mµu cña nÒn cê Ngµnh Than
(2Danh hiÖu Anh hïng trong thêi kú ®æi míi



©m thanh na d­¬ng

Tôi đi giữa nước non xanh
Một vùng Than - Điện, loanh quanh đường đèo
Vi vu điệp khúc máy reo
Nốt thăng là tiếng xe leo lên tầng
Nốt trầm: máy xúc, gầu nâng
Dịu êm than chảy trên băng vào lò
Lao xao nước chảy quanh co
Là dòng suối mát quanh gò Nà Đươi
Ngất ngây là tiếng em cười
Ngọt lịm là tiếng à ơi buông chiều./.









Trë l¹i
    La hiªn

 Kỷ niệm  ngày thành lập NM  xi măng La Hiên (1/1/1995- 1/1/2015)

Tôi bồi hồi quay lại La Hiên
Đây núi Quang Sơn một miền trùng điệp,
Xanh mướt nương chè gợi tình yêu da diết,
Đường nhựa dập dìu,
                                mềm mại dốc Đồng Thu.



Vẫn tiếng máy reo dìu dặt tựa lời ru,
Đàn em nhỏ khăn quàng tươi sắc mới,
Núi đá cheo leo, lòng người vời vợi,
Xóm cây Bòng(*) tươi rói sắc thanh xuân.

Những anh bảo vệ, những chị công nhân,
Rạng nụ cười đón người xa lâu gặp,
Đây những con người,
                              người đầu tiên dựng đất,
Vẫn rạng ngời nét đẹp chất La Hiên.

Hai mươi năm rồi, ta không thể nào quên,
Những mẻ xi măng đầu đời lâu cứng,
Nhưng quyết tâm người La Hiên đứng vững
Để hôm nay hoa sắc thắm tự hào.



Mỗi bước đi ghi nhận chặng cần lao,
Mỗi hành trình tô thêm màu sắc mới,
Hàng triệu tấn xi măng
                                     mọi người mong đợi,
Các công trình
                 Phượng Hoàng (**) vẫn tung bay.

Về La Hiên rực rỡ hôm nay
Ta tự hào đã có ngày xưa ấy.
  
(*) Địa chỉ khu gia đình CNV
(**) Nhãn hiệu Xi măng La Hiên






N¬i ®©y
Cßn väng tiÕng 
            Ng­êi
Kû niÖm ngµy B¸c Hå vÒ th¨m
Nhµ m¸y ®iÖn Cao Ng¹n 1/1/1964

Ng­êi tíi n¬i ®©y khi con cßn th¬ d¹i,
QuÇn ¸o n©u víi trang s¸ch häc trß,
Kh¨n ®á trªn vai, lßng yªu quý B¸c Hå,
Yªu quª h­¬ng vµ c¨m thï qu©n x©m l­îc.

Th¸ng ngµy tr«i ®i, bao th¨ng trÇm ®Êt n­íc
Theo lêi Ng­êi vµ tiÕng gäi non s«ng,
Lµ ch¸u con, mang dßng m¸u L¹c Hång,
Mang tuæi xu©n tung hoµnh n¬i trËn m¹c.

§Êt n­íc vïng lªn trong quÆn ®au, x¬ x¸c,
Ngµn tÊn bom thï cµy xíi ®Êt quª h­¬ng,
Bao m¸u x­¬ng ph¬i, nhuém chiÕn tr­êng,
S¹ch bãng thï, ViÖt Nam giµnh ®éc lËp.

Sau chiÕn tranh, ta dùng x©y ®Êt n­íc
Ng­êi ®· ra ®i, lêi d¹y vÉn ghi s©u,
V× t­¬ng lai: N­íc m¹nh, d©n giàu...
N¬i Ng­êi ®Õn, ®· cã nhµ m¸y míi.


Cao Ng¹n h«m nay c«ng tr×nh cao vêi vîi,
KÕt tinh tõ Kû luËt vµ §ång t©m.
TrÝ tuÖ, søc xu©n cña Thî Má anh hïng,
Lêi Ng­êi d¹y n¨m x­a cßn vang väng.

TiÕng m¸y reo - b¶n hïng ca lao ®éng
Ngµy nèi ngµy viÕt tiÕp nh÷ng thµnh c«ng
Dßng suèi than hµo khÝ rùc ¸nh hång
Nguån n¨ng l­îng lµm giàu thªm ®Êt n­íc.








Xu©n
 Cao       Ng¹n

Tôi viết bài thơ Xuân;
                               vẫy chào năm lẻ chín (2009).
Xuân đến, xuân đi biết bao nhiêu bịn rịn.
Má em hồng, mắt lúng liếng đón Xuân sang

Ba trăm sáu lăm ngày những vất vả, lo toan,
Nay nghẹn ngào nâng niu vòng Nguyệt quế.
Trong vinh quang có bao điều đáng kể,
Sức mạnh diệu kì “Kỷ luật - Đồng tâm”.


Hãy tôn vinh những người thợ chọc than,
Những chị nuôi dịu dàng, nóng cơm, canh ngọt
Những công nhân mình trần chân đất;
               trong thẳm sâu, nạo vét khối bùn nhơ.

Tiếng máy reo đều là một ước mơ,
Của hơn ba trăm trái tim
                                   mong chờ cùng nhịp đập.
Có sự sẻ chia của kỹ sư, công nhân kỹ thuật.
Có sự hao tâm, trăn trở của bao người.

Khi cành đào rực rỡ sắc hoa tươi;
Cùng bao tiếng cười rạng danh người Cao Ngạn
Tôi muốn viết lên những lời ca lãng mạn,
Tặng những người viết trang sử vẻ vang.

Và… ngày mai hạnh phúc đón xuân sang
Lại rộn ràng viết thêm thành tích mới./.
                                                                        Xuân Canh Dần

Vµo ca trong ®ªm Thu
Cao Ngạn đêm thu ta vào ca
Gió heo se lạnh gợn làn da
Bên anh hai đứa chung một bóng
Trăng soi đếm bước đoạn đường hoa.

Tiếng máy du dương vẳng trong đêm
Bâng khuâng như lạc chốn bồng tiên
Ngọn lửa hồng lên trong hào khí,
Tạm chia tay, mình vào ca đêm.

Ta nguyện cùng nhau: Máy chạy đều
Anh điều ngọn lửa đúng chỉ tiêu
Em căn áp lực, vòng tua máy:
Chỉ số cân bằng để máy reo.







Dòng điện từng giờ tỏa muôn nơi
Có bàn tay nhỏ của em tôi
Vận hành thiết bị không sai sót,
Trí, lực đồng tâm với bao người./.
                                              Đêm Thu 2008






§Ñp d¸ng bªn s«ng CÇu

Em làm dáng bên Sông Cầu huyền diệu
Thả hồn thơ, soi mái tóc thướt tha
Soi cùng em, một nhà máy nguy nga
Lung linh gọi, hoà ca cùng trời biếc.

Cao Ngạn đó - nối tình yêu da diết
Người với người, thợ với thợ yêu thương
Lòng quyết tâm và ý chí kiên cường
Nơi hẹn ước chung xây nhà hạnh phúc.

Nơi non xanh đẹp giàu thêm đất nước
Nơi tâm linh vọng lời Bác năm xưa
Nơi hẹn hò ngây ngất những hồn thơ
Nơi sắc màu đẹp thêm thành phố thép.
    
Kh¸t
     väng!
Ta lại gồng mình để cướp lấy thời gian!
Sức đã cạn và tóc ta đã bạc.
Nhìn phía trước, ta vẫn hằng khao khát
Khát cuộc đời với ý chí làm trai.

Quy luật “Ngũ thập tri thiên mệnh”
                            đâu làm chí nhụt phai?
Đời đã cho bao kinh nghiệm sống!
Bao năm rồi ta đã từng lận đận
Bởi ngu si, dại dột lúc cuồng hăng.



Định mệnh ư? Đâu phải lẽ vĩnh hằng?
Ta không tin bởi số trời đã định!
Hãy tin vào sức mình là chính,
Chỉ có ta mới hiểu nổi lòng ta.

Thời gian không làm trí tuệ nhạt nhòa!
Cây đâm lộc khi mùa Xuân vừa đến,
Làm sao đây để Âm - Dương hòa quyện,
Khí nhân hòa - cành hé lộc, đâm hoa.

An phận là đốt đi thời khắc bản hùng ca;
Do dự là chôn chân đầm lầy không lối thoát;
Hãy vươn lên dù phút, giây nhỏ nhặt.
Sống ngẩng đầu - Khát vọng của lòng ta!
                                                                Xuân Mậu Tý - 2008





VÒ víi cao ng¹n

Tôi lại về với Cao Ngạn xưa
Sắc hoa cơm nguội đọng sương mưa
Du dương tiếng máy, trời xanh thắm
Mừng Đảng, mừng Xuân rực bóng cờ.

Nét cũ còn đây cánh cổng này
Vàng son, e ấp những hàng cây
Ngát hương hoa Đại bên linh Bác
Ríu rít trẻ thơ, ngày nối ngày.

Điện vẫn phát đều vững niềm tin
Sông Cầu tha thướt có ai quên?
Người người rạng rỡ khoe sắc thắm
Sức sống bừng lên sánh mọi miền.

Vẫn dịu dàng vang khúc nhạc xưa
Tình người than - điện vẫn thoi đưa
Dựng xây đất nước thêm no ấm
Ngày ấy - bây giờ rộn tiếng thơ.
Xuân Ất Mùi







Thµnh phè thÐp tuæi thanh xu©n

Ta đứng giữa quảng trường Võ Nguyên Giáp
Phút bồi hồi nghe khúc hát quê hương
Gió Sông Cầu sao ấm áp thân thương
Thấy Thái Nguyên sáng con đường đổi mới.

Những toà nhà cao vươn lên vời vợi
Nhà máy, công trường tiếp nối sức rồng bay
Điện tử: phía Nam, nhiệt điện: phía Tây
Công nghiệp xi măng: xen đầy phía Bắc.



Nối hai Thủ đô con đường thẳng tắp
Vươn rộng dài vi vút tiếng xe lăn
Chè Tân Cương bát ngát gió ngàn
Hương lan toả miên man Hồ Núi Cốc.

Quanh thành phố bao nhiêu trường đại học
Ươm mầm xanh tri thức để trồng người
Sức sống tràn đầy như tuổi đôi mươi
Nhất danh trà, nhất duyên người xứ Thái.

Trang sử vàng nơi hồn thiêng vọng lại
Chí anh hùng sáng mãi chiến khu xưa
Tươi những nụ cười và rực rỡ ánh cờ
Nơi đất Thép đã sáng lên ánh thép.


Người Thái Nguyên viết nên bao mộng đẹp
Và hôm nay viết tiếp những ngày mai
Thành phố lung linh toả sáng sông dài
Để say men cùng nàng Công chàng Cốc.

Năm lăm năm lớn lên cùng đất nước
Thủ đô gió ngàn nay thực đã vươn mình
Tiếng chuông ngân vang vọng chốn địa linh
Tâm nhân kiệt xây nên thành phố Thép.

Trang sử vàng Thái Nguyên còn viết tiếp
Thành phố anh hùng
                              mãi mãi tuổi thanh xuân./.
                                                
                                                              Năm  2017






Th¸I nguyªn ®æi míi
(Phúc đáp Thi nhân Triệu Quý qua bài 30 năm ấy… Bây giờ)

Thái Nguyên mình nhiều lắm khúc yêu:
Ngày nối ngày mở từng trang đổi mới!
Muốn quả ngon phải cấy trồng vun xới
Nay đổ mồ hôi, mai quả ngọt mát lành.
Không có đêm dài sao đón được bình minh
Đất nước thanh bình nhớ bom rơi, đạn lạc
Dẫu biết Thái Nguyên còn nhiều mặn, chát!
Nước ngập xe hơi, thương xe đạp thủng săm.
Có gắng công san lấp vũng trâu đằm,
Mới có một không gian phố mới?
Có bới lên những ống ngầm chật chội,
Mới trải dài hệ thoát nước văn minh!

Có gồng mình nhận chịu hi sinh,
Làm cách mạng chịu cam go tai tiếng
Cứ tôn thờ cơm Lam, nước giếng,
Hỏi bao giờ bước tới ánh hào quang?

Cứ phân tươi, quang sọt, ao làng
Đến khi nào thấy giang sơn gấm vóc?
Ta từng gậy tre với bước đi mệt nhọc
Để kiên trì, vãng cảnh chốn địa linh(1),

Và hôm nay rừng, núi thấp hơn mình
Cùng bè bạn, cưỡi mây nhìn tiên cảnh(2).
Hãy gắng quên những ao tù, cống rãnh
Để xây nên những tòa tháp lung linh


Hãy lưu nét văn hoá quê mình
Trong văn chương để tri ân truyền thống!
Hãy cao đầu nhìn bốn phương trời rộng,
Đón khí trời và hưởng nắng, gió, trăng.

Nhìn lại Thái Nguyên về trước vài năm:
Có đâu thấy môi hồng tươi sau tay lái(3)?
Có đâu thấy phòng Gym, Spa... Sing, Thái (4)...
Đường đất gồ ghề, kẽo kẹt khúc ngựa xe

Là người ai chẳng yêu “khúc sông quê”
Nhưng cũng cầu mong rất nhiều đổi mới
Nhìn úng sau mưa ta thấy lòng quặn lại
Nước mưa đầy sẽ rửa sạch những bùn nhơ!







Cuộc sống đời thường, có nắng ắt có mưa!
Có giông tố sẽ có ngày dịu mát!
Có đại hàn, sẽ có ngày nắng rát!
Khúc khải hoàn sẽ át những lo toan.
                       Tháng 8 năm 2017
 

(1): Chống gậy tre vãng cảnh chùa Hương tích, Yên Tử …
(2) Đi cáp treo vãng cảnh chùa
(3) Phụ nữ lái xe hơi
(1) Các phòng tập dưỡng sinh và làm đẹp





       vui cïng ngµy héi

Trời Túc Duyên hôm nay đẹp lắm
Ánh nắng thu soi ấp bóng Sông Cầu
Người Túc Duyên hồ hởi được mùa rau
Tổ Mười một khánh thành Nhà văn hóa.

Ý Đảng, lòng dân biết bao năm trăn trở
Quyết dựng xây Nhà văn hóa riêng mình
Và hôm nay ý thỏa, tâm thành
Ngôi nhà đẹp, khoe mình trong nắng mới.

Già, trẻ, gái trai tươi nụ cười phấn khởi
Bõ chắt chiu từng bát gạo, mớ rau
Thành tâm, nguyện ý để cùng nhau
Sức mạnh nhân dân,
                             đượm tình làng nghĩa xóm.

Người Túc Duyên:
một nắng trưa, hai sương chiều, sớm
Cả cuộc đời gắn bó với vườn xanh
Người bốn phương neo đậu đất lành
Cùng hội tụ nơi địa linh, nhân kiệt.

Tô quê hương thêm trời xanh, nước biếc
Vang trống trường, ríu rít tiếng trẻ thơ
Vọng tiếng chuông ngân và rực rỡ ánh cờ
Người với người thêm niềm vui hạnh phúc.

Nét đẹp hôm nay điểm tô cùng đất nước
Hãy nâng niu thành quả của cộng đồng
Nơi vinh danh nhân ái và đồng lòng
Sắc, hương này mãi đời sau tươi ngát.
                                              10/11/2015
H×nh nh­¦

Hình như ta - kẻ ngu ngơ?
Nhìn thiên hạ để giả vờ lặng im.
Hình như ta - kẻ đi tìm?
Một trong nghìn sắc cánh chim lạc đàn.
Hình như ta - kẻ phũ phàng?
Làm ngơ ngắm đoá hoa tàn nhạt phai.
Ngồi buồn hưởng chút hương nhài,
Công đâu ta lại đi nhai bã trầu?




Tr¨n trë
Cứ mỗi lần cầm cây bút trong tay
Trước trang giấy đối mặt cùng thực tại
Mỗi chữ viết ra nửa khôn, nửa dại
Nửa giống mình, nửa lại giống như ai…? 

Viết cho nay hay viết cho ngày mai?
Ta viết cho người hay viết điều ngẫm nghĩ
Trong ngọn bút chứa bao điều giản dị
Con chữ chồng lên, con chữ trốn tìm… 

Ai đã từng bẻ bút, vứt nghiên
Khi con chữ viết ra, vẫn khô cằn sự sống?
Cái nghiệp văn chương chẳng cần ô lọng
Ơi con tim nhỏ máu ba chiều
Mỗi cuộc đời một số phận gieo neo…

ChÌ Xu©n
Người ta vun đất, ươm chồi
Em nhanh tay hái mầm tươi vào trành
Chè xanh thơm cả trời xanh
Nắng xuân ghẹo má bên vành nón nghiêng.
Khăn voan che lúm đồng tiền
Đôi tay lướt hái như trên phím đàn.




Trë l¹i na d­¬ng
Mười năm trở lại Na Dương
Dẻo vòng tay lái, vượt đường cheo leo.
Thân thương bản nhạc máy reo
Mượt mà cây trái, rừng keo ngút ngàn
Mối tình son sắt Điện - Than
Trầm thăng ngân vọng cung đàn đồng thanh
Na Dương như một bức tranh
Tình người sau trước, chân thành thuỷ chung
Đất linh tạo chí anh hùng
Hạnh phúc tạo bởi tấm lòng nghĩa nhân.
Bao la một chốn phù vân
Nơi đây ghi dấu bước chân đường đời
Nét son ký ức đầy vơi
Đi xa vẫn nhớ một thời Na Dương.
                                 
Tháng 7/11/2016
Bây giờ, tôi biết lặng im
Như con sông chảy, im lìm ngoài kia
Lặng im khi buổi chiều về
Phù sa lắng đọng, bốn bề tâm tư
Tôi nào đâu dám thờ ơ?
Trước bao la những bến bờ dòng sông
Lặng im cây lúa làm đòng
Lặng im đến với mênh mông mùa vàng
Một đời im lặng tao khang
Lặng im vịn vạt áo chàm mẹ tôi
Bao nhiêu năm học nói, cười
Hôm nay tôi học được lời “lặng im”.
KiÕp hoa
                                                            NÊN BỎHậu những ngày kỷ niệm

Bao ngày vun xới ươm trồng,
Bao công chăm sóc, hết lòng vì ta
Đợi ngày nở nhụy khai hoa,
Người người tấp nập gần xa đi về.
Kẻ mua, người bán hả hê,
Người trao, kẻ nhận tràn trề hân hoan,
Hình hài, hương sắc đặt tên,
 
Tượng trưng ý tưởng, nói lên bao điều.
Sắc hương, quyến rũ mỹ miều,
Cuộc đời chẳng được bao nhiêu đã tàn,


Ví như một kiếp hồng nhan 
Hoa phai nhụy rữa, vội vàng ném đi,
Giá mà đừng nở làm chi?
Giá như chẳng thiết tha gì khoe hương,
Thì đâu leo lắt lề đường,
Để đời dập phấn, vùi hương thế này.
----------------------------------
Kiếp nào cũng trải sinh, hồi
Hoàn thành sứ mệnh là đời hiển vinh
Đã mang một chút đa tình
Đừng vương vấn nỗi phận mình, phận ta.
Nếu không có kẻ chơi hoa
Thì hoa khoe sắc hương ra làm gì?
Nếu không có chút tình si
Hoa tàn, nhụy héo sầu bi ai tường
?


PHÁN QUYẾT CỦA LƯƠNG TÂM
                   Kính tặng những người
                      Trong ngành Toà án


Giữa mênh mang sự sống đời
Trái ngang gian dối, lọc lòi, thẳng ngay
Một sự việc vạn đổi thay
Trắng đen, sáng tối, mưu này kế kia ...
Đồng bào: ai muốn phân chia
Phận người: ai muốn mang bia tội đồ
Trong muôn trùng sóng đẩy xô
Kỷ cương, phép nước sao cho minh tường?
Dân trao ngồi chốn công đường
Trao quyền, trao lý để thương dân lành
Phân minh sai, đúng cạnh tranh
Cán cân công lý lưu danh muôn đời
Một lời quyết, một kiếp người
Khai tâm cho sáng, cho lời tụng ca
Giang sơn nước Việt bao la
Dâng chút trí lực tươi hoa cho ngành!
                      Kỷ niệm 72 năm TT ngành
                      (13/9/1945-13/9/2017)








Ch­¬ng Ba
 
Sống đời không chút lãng du
Thì thiên hạ nói ta ngu, ta đần.









T¹i sao?
Tại sao Xuân lất phất mưa,
để cho vương lấm lối chưa thành đường?
Tại sao Lan lại ngát hương,
để cho kẻ dại vấn vương tơ lòng?
Tại sao Trăng lại sáng trong,
Trong đêm u tịch, để dòng thơ rơi?
Kỳ Cùng(*) bên lở bên bồi,
Chảy vào đất Việt lại rồi chảy đi?
Tam Thanh(**) hang động diệu kỳ
Bia thiêng khắc đá, nhũ ghi giọt đời?
Muôn trùng đèo dốc xa xôi,
Núi Cha, Núi Mẹ(***) song đôi non bồng?

Chênh vênh Tô Thị chờ chồng,
Tại sao chờ mãi vẫn bồng con thơ?
Tại sao nắng hạn mong mưa?
Tại sao chim én mong chờ mùa xuân?
Tại sao vẳng tiếng chuông ngân,
Ở nơi tâm tĩnh nhưng gần hư vô?
Tại sao không hẹn mà chờ,
Như cây liễu rủ bên hồ lả lơi?
Mình một nơi, ta một nơi,
Tại sao hai đứa vẫn ngồi bên nhau?
Muôn vàn điệp ngữ “Tại sao?”
Phải chăng duyên phận bén vào nhau đây!
                                                                                                   Xuân 2004
(*) Sông Kỳ Cùng bắt nguồn từ Trung Quốc, chảy qua Việt Nam lại đổ về Trung Quốc
(**) Động Tam Thanh
 (***) Khu du lịch Mẫu Sơn có Núi Cha, Núi Mẹ

Chiều buồn trên đất Na Dương năm 2000

Mưa đan rối tóc một chiều
Ta đan hết những cô liêu vào mình
Dỗ dành ký ức lặng thinh
Mà mưa thì cứ vô tình từng cơn
Chìa tay hứng những giận hờn
về ta, đón những cô đơn mưa chiều./.




Léc trêi
Nhân chuyến thăm
 đền Bà Chúa

Nhờ trời được chút lộc rơi,
Băn khoăn: nhận, trả? Phật ngồi dõi theo.
"Phù vân của ấy bọt bèo
Chia ba lấy một, phận nghèo - trời thương".
Lim dim ngự chốn Phật đường,
Phất roi quyền thế: Phật lường, cân, đong.
Phán rằng: Mi chẳng có công,
Muốn sống, hay chết, muốn ông hay bà?
Mi chỉ một, ta phải ba,
Vì ta còn phải hương hoa cho đời.
Xin Trời! chớ để lộc rơi,
Bởi con muốn sống, vốn người cần lao.
VÇng tr¨ng 
         cña Anh                                                                        
Hè 2004
Tình cờ anh gặp một vầng trăng
Giữa mênh mông xứ núi
Giữa một vùng huyền thoại
Soi bóng cây, miệt dòng.

Trăng là em
                     huyền ảo tới vô cùng

Ánh mắt em
                     có điều gì muốn nói,

trong long lanh
                              ẩn bao điều phiền muội

Anh tham lam, muốn nuốt hết ưu phiền


Ta trao nhau:
                      những giây phút thần tiên,

Những ưu tư, những bước chuyền vụng dại.
Để trong anh, dậy hồn thơ êm ái
Phút bâng khuâng, phút trống trải, đầy vơi.

Giữa bao la vũ trụ xa vời,
Anh vẫn thấy vầng trăng huyền diệu ấy:
Như thật, như mơ, như mênh mang dòng chảy
Anh - kẻ dại khờ
                             lạc lõng chốn bồng lai

Dòng cứ trôi, anh cứ mong tới ngày mai,
Trăng cứ sáng, dập dờn bên khung cửa
Mây cứ vẩn vơ, gió len vào hơi thở
Và đêm đêm
                      anh bồng bềnh trôi./.
Göi em
           C« g¸i Giang Tiªn
Trời Giang Tiên có xanh không em nhỉ?
Chủ Nhật buồn, cà phê tí tách rơi
Nắng đầu hè gay gắt lắm em ơi!
Hãy mang "buồn" tan trong cà phê đắng?
Mang "niềm vui" sẻ chia cùng với nắng?
Mang “ưu tư" bay bổng với mây trời?
Mang "yêu thương" tới vạn trùng khơi?
Mang "thơ" anh gói trong giấc mộng.
                                                        Tháng 8 năm 2012







SÇm 
     S¬n

Sầm Sơn một buổi chiều hè
Lao xao sóng vỗ, vàng hoe ráng chiều
Ai sinh hai mảnh khăn điều?
Làm ngây kẻ sỹ, làm xiêu kẻ khờ


Da ai trắng nõn bàn tơ?
Nguyện là làn nước ôm vờ dáng em.
Mượn cơn gió biển triều lên
Gom thành ngọn sóng để thêm mặn nồng
Nâng niu khoé mắt, môi hồng
Mơn man khắp chốn, khắp vùng làn da
Mênh mông trời biển bao la
Với anh: mặn chát, sóng oà khát em.
                                                              Hè 2016


Say n¾ng chiÒu thu
Hình như Xuân gửi nắng Đông
Để cho Đào thắm nửa hồng nửa phai?
Hình như mình đã có ai?
Con tim xao xuyến, cái tai ngóng chờ!
Ban ngày vẫn có giấc mơ
Con thuyền mắc cạn đón chờ dòng sông.
Trời gom se lạnh thành Đông
Anh gom thương nhớ thành dòng tương tư
Ai cho sa mạc hạt mưa
Ai cho cảm hứng lời thơ trữ tình?
Hỏi ai! Hay hãy hỏi mình!
Hay cơn say nắng, chút tình chiều Thu.
                                                                            Thu 2015

Thõa v­u¬ng, thiÕu nhÆt
Ai vương một chút bình yên?
Để tôi nhặt lấy cho quên nỗi sầu.
Tháng Bảy vương chút mưa Ngâu
Ngưu Lang, Chức Nữ bạc đầu vẫn xa.
Chiều vương sợi nắng vào da
Cho hồng đôi má phôi pha héo tàn.
Anh vương một chút đa đoan,
Để tim em đập rộn ràng vì yêu!
Người dư vương chút thanh cao,
Người thiếu nhặt được xôn xao cõi lòng.
Mênh mông sông nước Cửu Long
Gửi vào sa mạc một dòng nước mơ?


Nhí…
Bông Lan vẫn nằm trong trang vở
Xác đã khô, hương không còn nữa.
Ai đợi ai? Trong niềm thương nhớ!
Nặng trĩu buồn, khoé mắt lệ cay.
Sắc hoa vẫn còn vẳng đâu đây?
Như dáng thanh cao thời áo trắng!
Nén tình say vào trong im lặng!
Trang vở này dấu ấn mối tình Lan!




   T×nh
Vô tình chạm ánh mắt nhau
Thấy em cười mỉm, quay đầu… làm ngơ
Còn tôi chợt thấy sững sờ:
Làn môi mọng đỏ, đôi bờ vai duyên
Lại thêm má lúm đồng tiền
Thêm chiếc răng khểnh, mắt huyền long lanh
Hình như hạt bụi vô tình...
Tay em dụi mắt: "Nhờ anh chút nào"?
Cơ duyên tay chạm mái đầu,
Ngất ngây, say đắm hôn vào… khoảng không!
Cho dù khoảnh khắc đợi, trông
Còn duyên, còn gặp điều chung "vô tình"
                                                 Tháng 1/2017


trong m­a
Mưa Xuân man mác điệu buồn
Ngồi bên cửa sổ tâm hồn lặng thinh.
Miên man trong giấc mơ tình
Thấy cô hàng xóm một mình chơi mưa.
Đôi bàn tay nhỏ đong đưa
Mảnh yếm mờ ướt hững hờ đào tiên.
Ô kìa cái miệng cười duyên
Em đâu có biết trong miền lãng du?
Có người khờ khạo làm thơ
Ước làm giọt nước trong mưa xuân buồn.!.
Mïa xu©n kiÓm nî

Mùa xuân kiểm nợ với đời
Sao không thấy bản trát đòi của em?
Nợ em từ kiếp tiền duyên
Đến khi vay nợ mới nên vợ chồng
Bây giờ tóc bạc, lưng còng
Anh mới kiểm nợ để lòng thảnh thơi!
Thủa đầu cái tuổi ham chơi
Nợ em lời hứa, để ngồi bên nhau
Chuyện dài chẳng có trước sau
Nợ em vô tận những câu hẹn hò
Nợ em một nửa vần thơ
Nợ em ngắt lá để vò thành viên
Nợ em tập sách bỏ quên
Ép bông Lan trắng trong miền chờ mong!





Đến khi anh đã làm chồng
Vẫn xin để nợ chiếc vòng cầu hôn!
Chung hơi trong mảnh chăn đơn:
Nghe em thỏ thẻ: mình không thiếu gì!
Tháng ngày bươn trải nhớ ghi
Giờ đây mình có thiếu gì nữa đâu?
Hai mái đầu bạc kề nhau
 Anh vẫn còn nợ "những câu ân tình"!
Vẫn còn cái điệu cười xinh
Em rằng: cái đó chúng mình nợ nhau!
                                                  Xuân Đinh Dậu






N­íc m­a
Hôm qua khát nước bên đường
Dừng chân lui bước vào vườn nhà em
Phất phơ tà váy lụa đen
Dải yếm nâu đất, anh quên đường về
Nước mưa mẹ tích chum quê
Gáo dừa chao múc, tóc thề, lưng ong
Làn da như giọt nước trong
Càng uống càng khát, đem lòng tương tư.
Miệng cười, mắt liếc, tay đưa
Mát lòng kẻ khát nước mưa quê nhà
Hồn quê một chút la đà
Gieo vào tri thức hôm qua... bây giờ.

Cã mét mïa Reo r¾c niÒm lo
Có một mùa reo rắc những niềm lo
Điều trăn trở theo ta vào suy ngẫm
Mùa lá rụng, gió heo may, sương đậm
Gọi ta về với ký ức tan hoang.

Vẫn đến rồi: lá đã đổ vàng
Lẽ thiên nhiên giao mùa quy luật
Nhưng trong ta: vẫn bao chồng chất
Heo may rồi, sương đậm, lá rơi.

Và hôm nay, vắng tiếng em cười
Bếp tắt lửa, em tôi đổ bệnh
Hơi thở gấp và đôi tay lạnh
Nhói lòng anh: mùa của nỗi lo!

Bốn lăm năm từ bấy đến giờ
Nỗi thăng trầm, dày theo năm tháng
Biết bao Thu, biết bao hoạn nạn
Cứ Thu về, lại thấy đầy vơi.





VÉn nhu­ ngµy Êy
H
eo may chi lắm trời ơi
Để da rám lại, đồi mồi lộ ra
Tuổi chiều nhạt sắc, nhăn da
Tóc mây dần mỏng, răng ngà muốn rơi
Eo thon để lại cho đời
Môi hồng còn đọng trong tôi thủa nào!
Bây giờ bước thấp bước cao
"Sơn hào, hải vị" ngày nào vẫn tươi
Mừng còn ánh mắt nụ cười
Còn câu tình tứ như thời mới yêu.
                                                 Giao lưu với Lê Ngọc Huỳnh





M­a ®Çu hÌ

Đầu hè mưa bất chợt rơi
Búp sen đầu vụ làm tôi sững sờ
Yếm sồng níu mắt ngẩn ngơ?
Ngắm sen trong giỏ hay vờ ngắm em?
Búp sen hay búp đào tiên
Làm ngây kẻ sỹ, làm phiền người thơ
Ngắm mưa, một chút tình cờ
Gieo vào ký ức giấc mơ ban ngày
Đời thường vẫn đắm, vẫn say
Ai cho bất chợt ngất ngây đầu hè?
                               
Thanh minh Đinh Dậu

Duyªn quª
Bồi hồi hiệu nhắn Lan thơm (*)
Trốn nhà ra cạnh đống rơm tỏ tình
Bén duyên từ hội sân đình
Trao nhau ánh mắt, lúm xinh đồng tiền
Anh say từ nụ cười duyên
Từ hương bồ kết, từ miền eo thon
Từ miệng chúm chím, véo von
Làn da rám nắng, phấn son chẳng màng


Em say cái dáng hiên ngang
Mặt điền vai rộng, vội vàng chăm chăm
Say nhau: sáng hỏi, chiều thăm
Tương tư buổi tối, đêm nằm thì mơ
Duyên quê đẹp tựa vần thơ
Hẹn nhau trao nụ hôn nhờ đống rơm./.
                                     
Viết theo kí ức 12/4/1
 

(*) Dùng hoa lan làm kí hiệu hẹn hò








GÆt
    lóa
Hôm qua gặt lúa ruộng nhà
Liếc sang ruộng cạnh thấy toà thiên nhiên
Ruộng nhà khô héo triền miên
Cớ sao ruộng cạnh như tiên dáng trần
Canh điền(*) bỏ hái(**) tần ngần
Trách ai sắp đặt ruộng gần kề bên
Lúa vàng trĩu nặng gợi duyên
Anh sang gặt giúp có phiền không em?
Nhìn vào ánh mắt dao tem
Biết lúa đã chín, canh điền sang ngay.
(*) Canh điền: nông dân trai tráng
(**) Hái: dụng cụ gặt lúa. Có nên bỏ bớt chú thích?

          M­a xu©n vµ ký øc
                                            Tặng NSUT Minh Thu

Em trầm tư nghe mưa Xuân rả rích
Giọt cà phê buồn cứ tý tách rơi
Lơ đãng nhìn trong khoảng lặng xa xôi
Đôi mắt huyền chơi vơi trong suy tưởng

Không gian lạ, đâu phải mùa gió chướng?
Những trang đời theo dòng nghĩ lật lên
Có những trang gợi nhớ để rồi quên
Và có trang dày vò theo năm tháng

Khi tuổi Xuân đã đi vào dĩ vãng
Tiếc một thời đã ngây ngất vì Xuân
Đã mộng mơ mây, gió, trăng ngần
Đã lãng du trong men say tình ái

Đã cuồng si trong yêu thương hoang dại
Đã tham lam gom khao khát xây tình
Từng đón chờ hơi ấm buổi bình minh
Và tan tành trong ưu tư kỳ vọng.

Cà phê đắng, không đắng cay cuộc sống
Vì tình người vốn cao thượng bao dung
Còn đắm say hướng tới ánh mây hồng
Còn ước vọng để sang trang đời mới

Hoạ my hót trong ngày Xuân mong đợi
Vẫn ngọt ngào đằm thắm sức Xuân
Cùng hương thơ ngày mới gieo vần
Thêm khúc nhạc để em say tiếng hát./.
                                       
Xuân Đinh Dậu






B¹n giµ
Tặng: Nguyễn Văn Khoái
                              
Tóc điểm trắng rồi bạn biết không?
Cùng nhau gắn bó tuổi mây hồng
Ta đã trải qua già nửa kiếp
Mỗi người nhìn lại thấy mênh mông

Bạn cũng như ta có khác chi?
Hơn sáu mươi xuân, có sá gì
Thành công, thất bại chưa hay đủ?
Vạn ngày sẽ đến, sẽ ra đi ...






Lặng lẽ rơi nhanh chuỗi ngày dài
Chua, cay, mặn chát những trần ai?
Mỗi lần vượt sóng ta cùng bạn
Chỉ mong ước hẹn một ngày mai.

Tóc điểm trắng rồi bạn thấy sao?
Chen chút ưu tư lẫn ngọt ngào
Những lúc gần nhau, chung dòng thở
Xây vẹn ân tình đẹp biết bao...
                                                        Xuân 2013



Giät
  n­­uíc
    
      t×nh
                                                                       TẶNG L
Cái để nhớ, chỉ một lần vẫn nhớ
Cái để quên, muôn thủa cũng quên.
Giọt nước vô tình làm dịu anh cơn khát
Nước lũ mênh mang sao quét hết nỗi buồn.

Giọt nước ơi! xin em đừng rơi nữa
Để hình em lóng lánh trước bình minh.
Nét cong kia cứ tha thướt đa tình
Anh cứ khát, xin em đừng rơi nữa.


Khi nắng lên, em bay vào vũ trụ
Với không gian, em tưới mát cho đời
Cho lộc xanh, chồi biếc sinh sôi
Qua cơn khát anh trở về cát bụi.
                                              15/04/2015









TÆng ch÷

Người ta mua chữ để chơi
Tôi nay múa bút cho đời thêm Xuân!
Tri Tâm, Tri Đức, Tri Nhân,
Đi tìm Tri Kỷ, Tri Ân cho đời.
Mùa Xuân cũng có thú chơi,
Kính mong bạn hữu nhận lời ghé thăm!
                                                              Xuân Đinh Dậu


Chóc mõng
   sinh nhËt
    Vu­¬ng V¨n B¶o


CHÚC mừng sinh nhật vị cao niên
MỪNG cho song hạc sống thảo hiền
SINH thời gia cảnh Hàn Mạc Tử
NHẬT vượng hôm nay sánh mọi miền
VƯƠNG vấn làm chi thời quá khứ
VĂN chương khổ luyện ắt nên duyên
BẢO ban con cháu nghèo nhưng sạch
HẠNH PHÚC tuổi già kém gì tiên?
                                            Ngày 10/05/2017


N¨m DËu
           vÞnh gµ m¸i

Tần tảo, kiếm tìm khắp mọi nơi
Đã yêu tạo dáng để gọi mời
Vun tròn, sai lứa, an tổ ấm
Tiếc tuổi hồng nhan ngắn... ngắn đời./.






N¨m DËu
      vÞnh gµ trèng
Giương mao, múa vũ, sắc mĩ miều
Ưỡn ngực, vênh vang, lắm nàng yêu
Đa thê, dậy sớm, cao giọng hót
Nhặt sỏi lừa em: “thóc ... thóc nhiều…”





   Tặng các cô gái Nông trường chè huyện Đình Lập- Lạng Sơn

Em
              Ruîu
Em rót cho tôi một “màn hình phẳng”
Lời em buồn như gió núi đêm đông:
- Uống đi anh, em rót thêm chút nữa;
Hết rượu rồi, em rót lệ vào chai.

Dẫu đã nuốt biết bao  ly em rót,
Đã nâng lên đặt xuống bao lần
Trong men say, rượu thành ly mật ngọt,
Vẫn không nhoè được giọt thời gian.


Bao năm nay em sống với non ngàn
Gió biên cương phai thời xuân sắc
Trong huyễn hoặc, tô thêm điều trầm mặc
Đêm thâu canh, em ước một tấm chồng.

Vẫn biết rằng đời sắc sắc không không
Nhan sắc làm chi cho lòng thêm tơ rối.
Non ngàn kia xanh thêm màu nguồn cội
Lại bạc thêm xuân sắc của em tôi.

Cơn gió xuyên khe cửa chỗ em ngồi
Em lại rót cho tôi “màn hình phẳng”
Tôi mong ước ngày mai trời có nắng?
Để tô hồng đôi má đã nhạt  phai

Và có một thiên thần bé nhỏ chốn bồng lai
Se cho em  sợi tơ hồng dang dở,
Chai rượu kia xin em đừng rót nữa
Mà vui cùng trang lứa với vừng đông.
                                     Lộc Bình, tháng 4 năm 2004
       L÷ kh¸ch qua ®êi t«i
Có những người chỉ để giấu trong tim
Khi ký ức rong rêu màu kỷ niệm
Khi đã mỏi mệt trên hành trình tìm kiếm
Giấu vào nơi sâu thẳm nhất riêng mình.

Có những người chỉ lướt qua vô tình
Vẫn thân thuộc trong ta bóng hình xưa cũ
Ngoảnh lại nhìn thôi chẳng thể nào níu giữ
Ta giấu người vào nỗi nhớ xa xăm.

Có những người mãi chẳng hóa người thân
Dẫu đôi lần đã trao lời hẹn ước
Nhưng dòng đời đã xô ta bước ngược
Về hai nơi chẳng có điểm giao đầu.

Có những người mãi làm ta đớn đau
Bởi ngày xưa quá ngọt ngào hạnh phúc
Mà giờ đây phải giấu vào ký ức
Giấu cả tình yêu say đắm một thời.

Có người mãi chỉ là khoảng lặng trong đời
Và chưa bao giờ chọn làm sân ga cuối
Không khiến ta phải nhói lòng tiếc nuối
Thôi cũng đành giấu mãi chốn hư vô
...









Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Post Bottom Ad

Responsive Ads Here

Pages