Biển chiều nay buồn lắm phải không em?
Hai chúng mình lang thang trên bờ cát,
Sóng nhẹ vỗ về, du dương hay xào xạc?
Điệp khúc buồn hai đứa chẳng nói ra.
Biển mặn nồng, có hiểu tháng ngày qua
Anh yêu em, như lòng anh yêu biển,
Hoàng hôn lặn như lòng anh dâng hiến
Giọt nắng cuối cùng,
chui xuống biển mênh mông
Biển là em! bí ẩn đến vô cùng
Anh yêu biển
Yêu sóng gào
Yêu biển lặng
Yêu mặt nước lăn tăn khi biển cười với nắng
Yêu ánh bình minh
ánh chạng vạng
hay đêm đen.
Ánh bình minh như em mỉm cười duyên,
Ánh chạng vạng là lúc em cam chịu,
Màu đêm đen là nỗi buồn nặng trĩu,
Lúc sóng gào: em trút giận đầy vơi.
Biển hôm nay buồn lắm thật em ơi
Hạnh phúc xa xăm, nơi cuối chân trời
Anh yêu biển, để rồi xa biển
Xa hôm nay, hay xa đến trọn đời?
Trà Cổ, tháng 7 năm 2005

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét