Tình cờ anh gặp một vầng trăng
Giữa mênh mông xứ núi
Giữa một vùng huyền thoại
Soi bóng cây, miệt dòng.
Trăng là em
huyền ảo tới vô cùng
Ánh mắt em
có điều gì muốn nói,
trong long lanh
ẩn bao điều phiền muội
Anh tham lam, muốn nuốt hết ưu phiền
Ta trao nhau:
những giây phút thần tiên,
Những ưu tư, những bước chuyền vụng dại.
Để trong anh, dậy hồn thơ êm ái
Phút bâng khuâng, phút trống trải, đầy vơi.
Giữa bao la vũ trị xa vời,
Anh vẫn thấy vầng trăng huyền diệu ấy:
Như thật, như mơ, như mênh mang dòng chảy
Anh - kẻ dại khờ
lạc lõng chốn bồng lai
Dòng cứ trôi, anh cứ mong tới ngày mai,
Trăng cứ sáng, dập dờn bên khung cửa
Mây cứ vẩn vơ, gió len vào hơi thở
Và đêm đêm
anh bồng bềnh trôi.
Hè 2004

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét