Tôi có một kỷ niệm khá vui vào cuối
thập niên 80 với một anh bạn tên Bích, anh là giáo viên dạy văn, anh mến một cô
đồng môn tên Thương, hai người tỏ tình và quý nhau từ các từ ngữ trong văn học,
là bạn bè nên tôi và một số người bạn anh đều biết mối quan hệ đó. Một hôm anh
khoe với tôi bài thơ với tiêu đề T và B mà anh mới viết, anh viết trong cuốn sổ
tay, bài viết nghiêm trang, nắn nót từng chữ. Hai nhân vật chính trong bài đều
được anh viết tắt là T và B, chúng tôi ngầm hiểu đó là chuyện của hai người nên
chỉ cảm nhận trong lòng.
B
sẽ kể T nghe
Chuyện
tình T và B:
“Từ
ngày nào chẳng biết
T.
nghe lời B rồi
Cánh
hải âu, sóng biếc
Đưa
T đi muôn nơi
Lòng
T nhiều khát vọng
Và
tình B bao la
T
đi hoài không mỏi
B
vẫn xa... còn xa
Những
đêm trăng hiền từ
B
như cô gái nhỏ
Thầm
thì gửi tâm tư
Quanh
lòng T sóng vỗ
Cũng
có khi vô cớ
B
ào ạt xô T
(Vì tình yêu muôn thuở
Có bao giờ đứng yên?)
Chỉ có T mới hiểu
B mênh mông nhường nào
Chỉ có B mới biết
T đi đâu, về đâu
Những ngày không gặp nhau
B bạc đầu thương nhớ
Những ngày không gặp nhau
Lòng T đau - rạn vỡ
Nếu từ giã T rồi
B chỉ còn sóng gió”
Nếu phải cách xa em
Anh chỉ còn bão tố
Nghĩ tài nghệ văn thơ của anh bạn thật
khâm phục. Sau đó mới biết được đó là bài Thuyền và Biển của Nhà thơ Xuân Quỳnh, bởi
thời đó truyền thông khá chậm mà hơn nữa tôi cũng chẳng có báo để đọc, dù sao
cũng phải công nhận sự vận dụng văn thơ của ông bạn trong việc chinh phục trái
tim phụ nữ.
Nhân
ngày sinh của cố nhà thơ Quang Vũ
17.4.1948 - 17.4.2020
GHI CHÚ: Trong bài có sử dụng bài
thơ THUYỀN VÀ BIỂN của cố Nhà thơ Xuân Quỳnh làm tư liệu viết.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét